Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

"Nhà tôi bỏ cả trăm triệu cưới cô về để nằm thở đấy à?”

(Tam su tinh yeu) Nuốt nước mắt vào trong, tôi cam chịu cuộc sống như người ở trong đình chồng.

Chỉ vài tháng trước, khi tôi bước vào làm dâu nhà chồng, ai ai cũng ngưỡng mộ, xuýt xoa khi thấy tôi tốt số “vớ” được chồng giàu. Nhưng, ai biết, phía sau những ánh hào quang, sau những vòng vàng, sính lễ đầy ắp mà tôi nhận được lại là tháng ngày cơ cực không tỏ được cùng ai.

Tôi với chồng quen nhau vài tháng là cưới. Phải thú thật rằng khi đến với anh, tôi chưa thực sự yêu. Lúc đó tôi mới tốt nghiệp ra trường, còn chưa xin được công việc nên ở nhà giúp đỡ bố mẹ bán hàng. N hà anh ở gần nhà tôi, ai cũng biết giàu có nhất nhì khu đó. Anh hơn tôi 10 tuổi, chưa có vợ nên mọi người mai mối cho hai đứa quen nhau.

Yêu được vài tháng thì chúng tôi cưới vì anh cũng có tuổi rồi. Cả nhà tôi ai cũng mừng khi tôi được làm dâu nhà giàu. Ngày cưới, nhà trai không tiếc tiền tổ chức tiệc cưới hoành tráng, tiền vàng, sính lễ ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ để đẹp mặt hai bên gia đình. Tôi cũng thấy tự hào vì cùng một đời con gái đi lấy chồng được sung sướng hơn người.

Nhưng, ngay đêm tân hôn, vì quá mệt sau 2 ngày tổ chức tiệc cưới linh đình, tôi nằm nhắm mắt mơ màng trên giường. Chồng tôi bước lại đầy giận dữ rồi quát tháo: “Nhà tôi bỏ cả trăm triệu cưới cô về không phải để cô nằm đó thở đâu đấy. Mẹ với các chị tôi dưới nhà còn đang còng người dọn dẹp mà cô lai nằm đó à?”.

Nghe chồng nói, tôi hấp tấp thay đồ rồi xuống phụ gia đình thu dọn những thứ còn ngổn ngang. Thực ra cũng không có gì nhiều vì hầu hết người cho thuê đã dọn cả, xuống tới nơi tôi thấy chị và mẹ cũng đang ngồi không thôi. Tôi quét lại nhà cửa, sân vườn trong khi sau lưng tôi mọi người ngấm nguýt, xì xào vì tội tôi dám nằm trên phòng nghỉ.


Tôi không dám trách cứ vì đó cũng là một phần lỗi do mình. Quả thật tôi mệt bởi trước ngày cưới tôi mang bầu. Mọi người đều biết điều đó nhưng chẳng ai thông cảm, còn nghĩ tôi cậy có bầu mà làm bộ, làm tịch.

Nhà tôi bỏ cả trăm triệu cưới cô 1

Xem thêm: Tam Tit

Đấy là ngày đầu tiên đi làm dâu. Những chuỗi ngày sau đó mới thực sự là nuốt nước mắt vào trong. Tôi có bầu nên chồng nhất quyết không cho đi xin việc làm. Vậy là tối ngày tôi quẩn quanh ở nhà với những việc tủn mủn, bếp núc. Ở nhà toàn việc không tên nhưng mệt vô cùng. Hơn nữa tôi có bầu, sức khỏe cũng yếu nên tôi thường xuyên bị say sẩm mặt mày. Mỗi lần như vậy chồng chẳng thương mà còn quát tháo: “Người ta ra ngoài kiếm hàng trăm, hàng triệu không kêu mệt, em ở nhà chỉ có nấu nồi cơm, quét cái nhà mà lúc nào cũng kêu ca làsao . Em biết để cưới được em nhà anh tốn kém bao nhiêu tiền của không mà động tí lại làm như khổ lắm”.

Từ đó, tôi im lặng, cam chịu sống như một con ở trong nhà. Tôi mang bầu đứa con đầu lòng còn nhiều cái chưa quen, chưa thích ứng được nên hay ốm. Nhưng chồng tôi luôn nghĩ tôi làm bộ, làm tịch như vậy để trốn việc. Bạn bè tới chơi nhà thì anh thở ngắn than dài kêu số khổ lấy phải cô vợ không biết làm ăn gì, chỉ ở nhà thôi mà cũng không xong.

Chỉ còn hơn 2 tháng nữa là tôi sinh nhưng tâm trạng lúc nào cũng u uất. Số của hồi môn nhà chồng cho hôm cưới bố mẹ đẻ tôi túng thiếu nên đã chi dùng cả rồi (vì không muốn đám cưới xoàng quá, nhà trai chê cười nên nhà tôi cũng phải cố lo hoành tráng theo). Giờ đây tôi nghĩ muốn giải thoát cho mình cũng khó. Tôi về nhà anh tốn kém bao nhiêu tiền bạc, chưa làm được gì, dứt áo ra đi thì người đời nhìn tôi như thế nào?

Theo Khám phá/blogtamsu.vn/

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Em dâu đứng khóc thút thít trong khi chồng lao ra cửa


Chồng tôi và em trai có tính cách trái ngược hẳn nhau. Chồng tôi hiền lành ít nói còn em trai chồng thì mồm năm miệng mười. Và lẽ tất nhiên, một người đàn ông như thế rất dễ được lòng các chị em khác dù đã có vợ con.

Tam su tinh yeu - Tôi và chồng kết hôn được 2 năm. Chồng tôi làm anh nhưng lại cưới sau em trai. Sau đám cưới, vì chưa đủ điều kiện ra ở riêng.

Em dâu tôi nhiều phen chảy nước mắt khi bắt gặp những tin nhắn của mấy cô gái trong công ty nhắn tin trêu chồng. Những lúc ấy, em dâu lại đến phòng tôi, thủ thỉ tâm sự với chị. Tôi động viên cô ấy:

- Dù sao cũng chỉ là họ trêu đùa thôi mà, em càng ghen thì người ta càng trêu. Quan trọng chồng mình không có gì là được.

- Nhưng mà chị ơi em sợ cứ thế này có ngày anh ấy bồ bí thật ấy chứ.

- Thôi mà, chú ấy không có tính ấy đâu, chỉ là miệng chú ấy khéo quá đâm ra nhiều cô tưởng bở thôi. Chị thấy chú ấy vẫn chỉ yêu có mình em thôi. Chú ấy quý thằng Bin như cục vàng thế cơ mà.

Sau cuộc nói chuyện ấy không thấy em dâu kêu ca gì nữa tôi nghĩ mọi chuyện đã êm xuôi. Ai ngờ, một hôm đang giờ nghỉ trưa ngày chủ nhật, tôi vừa lim dim ngủ thì nghe tiếng gõ cửa của em dâu, giọng em thút thít khóc.

- Chị ơi anh Hùng có trong đó không chị?

- Không, anh ấy chạy đâu rồi ấy. Có chuyện gì thế, em vào đây.

- Chị ơi, chồng em ngoại tình thật rồi. Em vừa mới đếm tự nhiên thiếu mất 1 cái “áo mưa”. Hôm trước vợ chồng em mới dùng, em chắc chắn như thế mà.

Em dâu vừa kể vừa khóc nấc lên. Tôi khuyên em hãy bình tĩnh, chờ chồng về rồi lựa lời hỏi chuyện chồng xem thế nào nhưng có vẻ sự việc hôm nay làm em không thể bình tĩnh được nữa.

- Chắc chắn là anh ta đi nhà nghỉ rồi chị à. Trưa chủ nhật nào cũng xách giày đi đá bóng. Bóng bánh gì, bóng trên giường thì có. Em… em không thể ngồi yên đây được nữa đâu, em điên lên mất.

- Được rồi, để chị bảo anh Hùng gọi chú ấy về nói chuyện xem thế nào. Em yên tâm, dù có chuyện gì xảy ra thì tất cả mọi người trong nhà luôn đứng về phía em mà.

Em dâu đứng khóc thút thít trong khi chồng tôi 1

Được rồi, để chị bảo anh Hùng gọi chú ấy về nói chuyện xem thế nào. (Ảnh minh họa)

- Sao số em nó lại khổ thế cơ chứ. Em có làm gì nên tội đâu.

Em dâu càng lúc càng khóc to hơn. Tôi cố gắng an ủi nhưng không ăn thua. Tôi định gọi chồng bảo anh gọi em trai về nhưng không biết anh biến đâu mất, điện thoại thì để trong phòng. Tôi mò tìm hộp khăn giấy để đưa em dâu lau nước mắt thì không thấy mới chợt nhớ khi nãy tẩy trang đã để quên trong phòng tắm. Tôi vội vàng đi đến nhà tắm gõ cửa mới biết hóa ra chồng tôi đang bị Tào Tháo đuổi trong ấy.

Em dâu vẫn cứ khóc thút thít. Em ấy chạy ra bảo với tôi: “Chị ơi, em có nên làm chuyện này rõ ràng 1 lần không, em có nên đến gặp cô ta không. Chứ thế này em ấm ức chết mất”. Tôi gõ cửa thật mạnh bảo chồng nhanh nhanh ra để gọi em trai về xem thế nào. Thấy vợ gọi nhiều quá, chồng tôi có lẽ cũng sốt ruột, cứ nghĩ vợ “đòi” nhà tắm để giải quyết nên anh kéo tạm cái quần lên, xả nước rồi ra mở cửa.

Cánh cửa phòng tắm vừa mở, chồng tôi phi thẳng ra ngoài còn em dâu cứ đứng đó khóc thút thít. Tôi vội kéo chồng lại rồi hỏi: “Anh đi đâu”. “Để anh xuống dưới tầng, em làm gì ở đây thì làm đi. Buông anh ra anh đang dở”. Chồng chạy một mạch xuống dưới nhà, cô em dâu đang nước mắt ngắn dài cũng phải phì cười vì anh rể.

15 phút sau thì em trai chồng tôi về nhà. Chú ấy nói rằng ra đến sân thì thiếu người nên giải tán không đá nữa. Tôi để cho hai vợ chồng chú ấy nói chuyện riêng. Một lúc sau thấy em dâu chạy sang:

- Chị ơi, anh Hùng vẫn chưa lên cơ à?

- Ừ, chẳng biết ông ấy ăn phải cái gì nữa. Khéo phải xuống kéo ông ấy lên. Thế chuyện chú thím sao rồi.

- À, là… là… em nhầm chị à. 1 cái “áo mưa” rơi ra ngoài em không biết nên cứ tưởng…

- Thôi, chuyện rõ ràng thế là được rồi, em không phải lo nữa.

- Vâng, nhưng em vẫn phải đe anh ấy, chứ nhãng ra là mất chồng như chơi chị à.

Nhiều người kêu sống chung cùng với nhà chồng thì khó sống lắm vì ra đụng vào chạm. Tôi thì sống chung không chỉ với bố mẹ chồng mà cả với vợ chồng em trai chồng nhưng vẫn thấy vui vẻ, và đầm ấm lắm. Nhiều khi buồn bực lại có người chia sẻ giúp mình nguôi ngoai đi… Anh chị em bảo ban nhau sống sao cho tốt. Có lẽ sau này ra ở riêng tôi sẽ nhớ cô em dâu chồng này lắm đây.

Minh Minh/ Theo Một thế giới/Tam Tit

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

Của hồi môn của nàng dâu quê làm nhà chồng bật khóc

Hoa vừa dứt lời, mẹ chồng cô với đôi mắt ươn ướt đã bước lại gần cầm chặt lấy tay mẹ Hoa...

Tin moi nhat hom nay - Ngày lên thành phố trọ học, Hoa chẳng có ước mơ gì nhiều ngoài ra trường xin được một công việc ổn định để sớm có thu nhập phụ giúp gia đình. 4 năm đại học trôi qua nhanh chóng, Hoa dồn hết mọi tâm trí cho chuyện học hành nên thành tích học tập khá ổn. Với tấm bằng giỏi trong tay, Hoa nhanh chóng được nhận vào làm ở một công ty có tiếng. Nơi đây, duyên phận đã tìm đến với Hoa. Ngay từ những ngày đầu, sự dịu dàng, tháo vát, nhanh nhẹn của Hoa đã lọt vào mắt xanh của Thiên – chàng trưởng phòng trẻ tuổi cùng công ty. Có biết bao bóng hồng vây quanh Thiên nhưng chỉ có Hoa mới khiến trái tim Thiên rung động. Qua vài lần trò chuyện, làm quen, Hoa chính thức nhận lời tìm hiểu với Thiên.

Càng gần gũi, cả hai mới phát hiện mình có nhiều điểm tương đồng. Họ nhanh chóng cảm mến nhau, nên đôi nên cặp khi nào không hay. Sau gần một năm tìm hiểu, Thiên quyết định đưa Hoa về ra mắt. Sự giàu có, bề thế của gia đình Thiên khiến Hoa choáng váng. Nghĩ tới gia cảnh của nhà mình ở quê, Hoa chợt thấy chạnh lòng. Cho dù bố mẹ Thiên không tỏ thái độ gì đặc biệt khi biết xuất thân của Hoa nhưng tận sâu trong tâm thức, Hoa vẫn cảm thấy bất an vô cùng. Hoa lo sợ bố mẹ Thiên sẽ không chấp nhận một nàng dâu quê như Hoa.

Hoa đã định dừng lại nhưng Thiên nhất quyết không chịu đồng ý. Nếu chỉ vì lý do không môn đăng hộ đối mà dừng lại chẳng hóa ra từ trước tới nay Hoa chẳng hề có niềm tin vào tình yêu của Thiên hay sao . Vậy là cho dù biết sẽ rất khó khăn, Hoa vẫn muốn cùng Thiên cố gắng. Hoa hy vọng, sự chân thành của Hoa sẽ khỏa lấp được nỗi thiếu hụt về điều kiện kinh tế của gia đình mình.


Ngày cưới cũng diễn ra. Trước mặt họ hàng hai bên, mẹ Thiên đứng lên cho Hoa rất nhiều trang sức quý giá. Bà còn tuyên bố cho thêm vợ chồng Hoa một nhà mặt tiền khá lớn ở khu phố đắt đỏ nhất nhì thành phố. Ai cũng khen Hoa tốt số, lấy được chồng giàu như chuột sa chĩnh gạo.

Cuối cùng thì giây phút Hoa không mong đợi nhất cũng đến. Khi người tổ chức hôn lễ giới thiệu nhà gái lên trao của hồi môn trước khi con gái về nhà chồng thì nét mặt Hoa chợt tối xầm lại. Phải mất một lúc sau, mẹ Hoa mới ngập ngừng bước lên đeo vào tay Hoa chiếc nhẫn vàng nhỏ. Họ hàng nhà trai bắt đầu xì xào, bàn tán. Hoa còn nghe rõ từng câu người ta nói: “Nhìn người thế kia đã biết là không có tiền rồi”. Hoa thấy mắt mẹ rơm rớm, nước mắt trực tuôn rơi. Nhanh chóng, Hoa ôm lấy mẹ vào lòng. Không hiểu dũng khí và can đảm ơn đâu, Hoa đã lên tiếng:

- Với mọi người, hai chỉ vàng này có lẽ không đáng giá. Nhưng với gia đình tôi, nó cả một tài sản giá trị. Nó có được là nhờ những giọt mồ hôi mặn đắng của mẹ tôi, đôi bàn tay chai sạn của cha tôi. Tôi không thấy xấu hổ hay thẹn thùng vì của hồi môn của mình quá ít mà ngược lại, tôi thấy mình đã có được món hồi môn giá trị nhất của một người con gái, đó chính là tình yêu thương, sự dạy dỗ, hy sinh lớn lao của cha mẹ mình. Tôi trân trọng những gì họ đã dành cho tôi và tôi nghĩ, những hy sinh, vất vả của họ cũng xứng đáng nhận được sự trân trọng của mọi người.

Hoa vừa dứt lời, mẹ chồng cô với đôi mắt ươn ướt đã bước lại gần, cầm chặt lấy tay mẹ Hoa mà nói:

- Cảm ơn chị đã sinh ra một người con gái hiếu thảo, đức độ thế này để trao nó cho tôi. Đây đã là của hồi môn lớn và có giá trị nhất rồi. Tôi không cần thêm bất cứ thứ gì khác nữa.

Hôn lễ vẫn tiếp tục được cử hành trong không khí đầm ấm, gần gũi hơn. Thế mới biết, chẳng chuyện gì là không thể xảy ra nếu người ta dành cho tình yêu thương bằng tất cả sự chân thành.

Mai Thủy / Theo Một thế giới/Tâm Tít

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

Tôi trả lạ mẹ chồng 20 cây vàng rồi hủy hôn

Tôi không ngờ mình lại may mắn tới mức có được tình yêu của chàng trưởng phòng trẻ tuổi, đẹp trai nhất nhì công ty tôi làm việc.

Tam su tinh yeu - Tôi xuất thân từ một làng quê nghèo ở ngoại ô thành phố. Sau khi học xong đại học, tôi ở lại thành phố lập nghiệp những mong có thể kiếm thêm thu nhập phụ giúp gia đình.

Biết bản thân mình không xứng đáng với anh nên tôi đã tìm cách né tránh và chối từ tình cảm của anh. Nhưng anh nhất định không chịu bỏ cuộc, anh tấn công tôi dồn dập. Những cử chỉ quan tâm, những hành động lãng mạn của anh đã khiến trái tim chưa một lần biết yêu của tôi rung động. Tôi đã không thể ngăn mình đáp trả lại tình cảm của anh.



Chúng tôi yêu nhau bằng tình yêu trong sáng, nhiệt thành. Anh yêu thương, chăm sóc, nuông chiều tôi hết mực. Ở bên anh, tôi luôn cười không ngớt. Nhưng không hiểu sao trong lòng tôi vẫn dấy lên cảm giác bất an. Nhất là khi anh ngỏ ý muốn đưa tôi về ra mắt. Qua tìm hiểu, tôi được biết gia thế của anh vô cùng tốt. Nghĩ tới hoàn cảnh gia đình mình, tôi chợt thấy chạnh lòng. Nhưng trước sự động viên của anh, tôi dồn hết sự quyết tâm của mình để cố gắng khiến bố mẹ anh chấp nhận tôi.

Ngày đầu đến nhà anh, tôi đã thấy choáng váng trước căn nhà đồ sộ, khang trang ấy. Vừa gặp tôi, mẹ anh thoáng nhăn mặt, tôi biết bà không hài lòng. Nhưng khi anh kiên quyết nói rằng kiếp này chỉ yêu và lấy mình tôi, mẹ anh liền gật đầu đồng ý. Chắc bởi bà chỉ có mình anh, luôn muốn làm tất cả vì anh nên bà mới chấp nhận tôi. Tôi còn ngỡ hạnh phúc đang rất gần tầm tay mình nhưng không ngờ.

Tôi tới nhà anh nhiều hơn để vun đắp tình cảm với bố mẹ anh. Bố anh quý mến tôi ra mặt còn mẹ anh thì vẫn tỏ thái độ hờ hững, lạnh lùng. Không những thế, bà còn liên tục mỉa mai tôi có xuất thân không danh giá, gia đình nghèo khó. Tôi tủi thân chỉ muốn bật khóc, nhưng vì tình yêu của anh, tôi tự dặn lòng phải cố gắng nhiều hơn. Nhưng mẹ chồng tương lai của tôi dường như chưa hài lòng với những gì bà "dành" cho tôi.

Vào ngày hai gia đình gặp mặt để bàn chuyện ăn hỏi. Tôi đã phải đưa bố mẹ lên tận nhà anh nói chuyện vì mẹ anh nhất định không chịu về quê tôi. Bố mẹ tôi cũng là người hiền lành, chẳng so đo, tính toán nên coi chuyện này nhẹ như không. Tôi biết, bố mẹ thấy tủi thân nhưng vì tôi, bố mẹ mới cố gắng như vậy. Nào ngờ, mẹ anh tỏ rõ thái độ coi thường bố mẹ tôi ra mặt.

Bố mẹ tôi vừa xuất hiện, bà đã sai người giúp việc mang nước hoa ra xịt khắp nhà. Bà nói rằng bà sợ mùi nhà quê khiến nhà bị ô uế. Tôi định tỏ thái độ nhưng bố mẹ đã ngăn tôi lại, mẹ nói với tôi rằng "một điều nhịn là chín điều lành" nên tôi đành cố gắng chịu đựng. 

Mẹ anh chứng tỏ luôn mức độ giàu có của gia đình bằng cách sai người giúp việc mang chiếc hộp mà bà chuẩn bị ra đặt lên bàn. Chiếc hộp mở ra, bên trong là một chiếc vòng cổ và một chiếc lắc tay bằng vàng. Bà nhanh chóng định giá nó cho bố mẹ tôi biết đó là 20 cây vàng rồi nhanh chóng đeo nó vào cho tôi, miệng không quên nói thêm:

- Cả đời gia đình con có vất vả cũng chẳng kiếm được số vàng này đâu. Nhưng nhà mẹ thì chỉ cần với tay ra là có. Thế mới biết nhà quê, thành phố hơn nhau ở điều gì.

Câu nói của mẹ chồng tương lai khiến tôi tái mặt. Bố mẹ tôi chỉ còn biết nhìn nhau trong câm lặng. Tôi chợt thấy mắt mẹ tôi đỏ hoe. Khi anh ra mời bố mẹ tôi vào dùng cơm, mẹ chồng tôi lại tiếp tục buông ra những câu nói cay nghiệt:

- Cơm nhà tôi toàn món sang trọng, ông bà vào dùng nhanh đi cho biết thế nào là cơm nhà giàu.

Mẹ chồng tương lai vừa dứt lời, tôi không chút do dự tháo hết 20 cây vàng mà bà vừa trao cho tôi và thẳng thừng tuyên bố hủy hôn với anh trong sự ngỡ ngàng của hai bên gia đình. 

Tôi đưa bố mẹ ra đón xe về phòng mình bỏ lại sau lưng tiếng gọi tình yêu của anh và cuộc sống xa hoa với người mẹ chồng tương lai ấy. 

Tôi không biết quyết định của mình là đúng hay sai. Tôi chỉ biết không ai có quyền xúc phạm tới bố mẹ tôi vì nghèo người ta cũng có lòng tự trọng.

Mai Thủy/ motthegioi/Tam Tit

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

Con gái tôi gọi ả tình nhân của chồng là mẹ

Tôi giật mình choáng váng khi con gái chạy ra chào tình nhân của chồng là mẹ.

Đúng là ông trời không hào phóng quá với ai và cũng không cướp đi của ai tất cả. Thương bất hạnh khi hôn nhân không hạnh phúc vì chồng cô ngoại tình công khai nhưng bản thân Thương vẫn thấy mình còn may mắn khi mẹ chồng luôn đứng về phía cô, bênh vực và che chở cho cô.

Thương biết Tuấn ngoại tình đã được nửa năm nay. Thậm chí Tuấn còn công khai đưa nhân tình về nhà ra mắt. Hành động của Tuấn đã vượt quá sức chịu đựng của Thương, buộc lòng Thương phải đưa đơn ly hôn. Thương chỉ xót con gái còn quá nhỏ đã phải sống cảnh thiếu thốn tình yêu thương. Trong lúc đợi phán quyết của tòa án, Thương đã đưa con gái về nhà mẹ để sinh sồng. Nhưng mới đi được 3 ngày, mẹ chồng Thương đã tìm tới khóc lóc nói rằng bà rất nhớ mẹ con Thương. Bà xin lỗi vì con trai bà đã khiến Thương khổ. Bà không mong Thương sẽ chấp nhận hàn gắn với Tuấn, bà chỉ xin Thương cho con gái được ở cùng bà để bà bớt cô quạnh. Thương đã bật khóc khi mẹ chồng nói kiếp này chỉ có một người con dâu duy nhất là Thương.

Mặc dù không đành lòng nhưng Thương vẫn phải để con gái nhỏ về với bà nội trước sự cầu xin tha thiết của mẹ chồng. Thương nói với mẹ chồng khi nào tòa xử xong, Thương sẽ tới đón con gái về ở hẳn với mình và bà đã đồng ý. Từ đó, vào thứ bảy, chủ nhật hàng tuần, Thương lại qua nhà cũ để chăm sóc con gái nhỏ vì công việc trong tuần của Thương quá bận rộn. Hơn nữa, con gái luôn có bà nội bên cạnh nên Thương rất yên tâm.

Nhân tình chồng đưa về, con gái ngoãn

Thương như hóa đá trong giây phút chứng kiến con gái gọi ả nhân tình kia bằng “mẹ”. (Ảnh minh họa)(Theo Tam su tinh yeu)

Tuấn và Thương bây giờ gặp nhau cũng chẳng nói với nhau được câu nào. Trong lòng Thương bây giờ chỉ có con gái và sự kính trọng với mẹ chồng mà thôi.

Chủ nhật vừa rồi, như thường lệ, Thương lại qua nhà cũ. Vừa tới cửa, con gái đã tíu tít chạy ra khoe:

- Mẹ ơi mẹ, hôm nay mẹ mới của con cũng tới đấy!

Thương như hóa đá trong giây phút chứng kiến con gái gọi ả nhân tình kia bằng “mẹ”. Còn đang ngỡ ngàng trước câu nói của con gái thì Thương tiếp tục choáng váng khi nhân tình của con đã tới trước cửa và rất nhanh chóng, con gái cô chạy tới ngoan ngoãn, cúi đầu chào “mẹ ạ”. Lúc này, mẹ chồng mới tiến tới bên cạnh để giải đáp mọi thắc mắc của Thương. Thì ra từ ngày con gái về đây sống, mỗi lần đưa nhân tình tới, Tuấn đều kêu con gái gọi cô ta bằng mẹ. Thậm chí Tuấn còn rót vào tai con gái những lời nói đường mật như: Từ giờ con có thêm một mẹ nữa yêu thương con rồi nhé hoặc nếu con nghe lời mẹ mới, bố sẽ mua thêm nhiều đồ chơi cho con.

Tới nước này thì Thương không thể chịu đựng thêm nữa. Tuấn và ả nhân tình kia đang trơ tráo cướp đi con gái của cô. Tiếng gọi “mẹ” của con gái khiến Thương đau đớn vô cùng. Nếu còn tiếp tục để con gái ở lại đây, Thương lo sợ sẽ có ngày cô vĩnh viễn mất đi con gái. Hơn nữa, ả nhân tình trơ trẽn kia không xứng đáng được con gái cô gọi bằng “mẹ”. Ngay lập tức, Thương xin phép mẹ chồng, thu xếp đồ đạc rồi đưa con gái ra khỏi căn nhà ấy.

Xem thêm tin tức giải trí Tâm Tít

Mai Thủy / Theo Một thế giới

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Bố vợ bắt gặp tôi nói chuyện với người tình cũ khi đang lên kế hoạch bỏ trốn

Lời nói của ông khiến tôi chột dạ, ông đã nghe được chuyện tôi và người tình bỏ trốn trong đám cưới.

(Tam su tinh yeu) Tôi và vợ sắp cưới đi đến hôn nhân sau khoảng 6 tháng quen biết. Tôi và em gặp nhau khi tôi vừa chia tay người yêu 5 năm gắn bó và cũng là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi chia tay là do bố mẹ tôi không đồng ý cô ấy. Mẹ tôi đã ép cô ấy phải nói lời chia tay tôi.

Khi đó tôi đã 28 tuổi, bố mẹ mong muốn tôi lập gia đình để có người nối dõi. Người cô họ chính bà mai cho tôi và vợ. Theo như lời người cô họ thì em là một cô gái ngoan hiền, chịu khó và là nhân viên cấp dưới của cô ấy.

Mọi người thúc ép tôi phải hẹn hò, đi chơi với em. Tôi miễn cưỡng làm theo. Ngày đưa em về nhà chơi, bố mẹ tôi chấm em làm con dâu ngay lập tức. Chẳng ai thèm để ý đến cảm xúc của tôi, tôi quá chán nản mặc kệ mọi người muốn làm gì thì làm, còn tôi sẽ làm theo quyết định riêng của tôi.

Vậy là trong khi hai nhà tất bật chuẩn bị cho đám cưới, tôi vẫn qua lại với người cũ. Tôi cưới vợ cho bố mẹ vui lòng, ngày cưới tôi sẽ cho 4 họ xem vở kịch chú rể bỏ trốn. Tôi sẽ khiến họ phải hối hận vì ép buộc tôi. Thậm chí tôi và người cũ đã lên kế hoạch rất chi tiết cho cuộc bỏ trốn này. Cô ấy cũng đang bị bố mẹ ép cưới, họ cũng có ngày cưới cụ thể rồi.

Tôi đinh ninh là cả nhà vợ sắp cưới và gia đình tôi không hay biết gì về kế hoạch hoàn hảo này của mình. Có lúc tôi cũng thấy tội cho vợ sắp cưới, cô ấy không có điểm gì đáng chê cả, có trách thì trách ông trời đã để cô ấy là người đến sau.

Lễ ăn hỏi của tôi diễn ra trước lễ cưới 2 ngày. Sau khi mọi thủ tục ăn hỏi diễn ra xong xuôi, lúc chuẩn bị ra về thì tôi nhận được cú điện thoại của người yêu cũ. Cô ấy đột nhiên bị sốt cao, lo lắng hôm cưới không biết chuyện sức khỏe có ảnh hưởng gì đến việc chúng tôi bỏ trốn không.

Tôi tìm một góc khuất để nói chuyện an ủi cô ấy. Lúc quay ra tôi bàng hoàng khi thấy bố vợ đang đứng sau lưng mình. Tôi cứ nghĩ ông đã nghe được điều gì nhưng khi thấy ông chỉ hỏi mượn máy lửa để hút thuốc thì tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi vẫn chuẩn bị mọi thứ theo kế hoạch.

Không ngờ tối hôm sau, bố vợ gọi tôi đến, ông rít một hơi thuốc rồi chậm rãi nói:

- Nếu con không muốn lấy con gái bố thì sẽ không có đám cưới ngày mai nữa chứ con không bỏ trốn được đâu.

- Bố đừng ép con.

- Quyết định là ở con, bố cũng không muốn con gái bố phải khổ. Còn nếu con cố tình bỏ trốn thì con phải trả giá đấy.

Lời nói chắc nịch của ông khiến tôi chột dạ, vậy là ông đã nghe được cuộc nói chuyện của tôi với người cũ hôm qua. Kế hoạch bỏ trốn bị bại lộ, tôi phải chấp nhận lấy người phụ nữ mình không yêu.

Bố vợ cao tay thức tình con rể ngoại tình 56

Kế hoạch bỏ trốn bị bại lộ, tôi phải chấp nhận lấy người phụ nữ mình không yêu. (Ảnh minh họa)

Sau khi cưới, vợ tôi rất được lòng nhà chồng nhưng tôi vẫn chẳng đoái hoài đến cô ấy, tôi luôn tìm cớ vắng nhà để ra ngoài tìm gặp người cũ. Rồi vợ tôi cũng biết chuyện, cô ấy trách móc tôi thì tôi thẳng thừng đáp lại: “Tôi không có tình cảm với cô, cô biết rõ điều đó hơn ai hết rồi còn kêu nối gì. Chịu được thì cố mà chịu, không chịu được thì giải tán”. Vợ tôi nước mắt chảy dài chẳng nói được câu gì.

Người yêu cũ của tôi cũng đã lấy chồng và lâm vào hoàn cảnh y hệt như tôi. Sống bên chồng mà nhớ nhung hình bóng người khác. Một tuần chúng tôi bí mật gặp nhau một lần. Mọi việc trót lọt nửa năm thì một lần nữa tôi bị bố vợ phát hiện.

Hôm ấy ông lại cho gọi tôi đến và đặt trước mặt tôi một tập ảnh:

- Con có muốn những bức ảnh này tới tay chồng cái Hường (tên người yêu cũ của tôi) không. Con đã không thể mang lại hạnh phúc cho nó thì tốt nhất đừng đạp đổ hạnh phúc mà nó đang có. Việc con đang làm là gây họa cho người mình yêu chứ không phải mang lại hạnh phúc cho người mình yêu đâu.

- Bố…

-Thời gian qua con gái bố đã phải chịu đựng rất nhiều. Nếu con tiếp tục làm nó đau khổ thì bố sẽ là người đòi lại công bằng cho con gái bố.

Những lời của bố vợ một lần nữa làm tôi choáng váng. Tôi sợ rằng mọi chuyện đến tai chồng Hường thì cô ấy không thoát khỏi vì chồng cô ấy nổi tiếng là một tay hung dữ. Tôi xin bố vợ giữ kín mọi chuyện, bố vợ tôi đồng ý.

Những ngày sau đó, tôi đã chấm dứt mọi liên lạc với Hường. Vợ tôi cũng quan tâm chăm sóc tới chồng nhiều hơn, dần dần tôi cũng bị lay động bởi tình cảm của cô ấy. Mấy tháng sau thì tôi nghe tin vợ chồng Hường đã chuyển đi sống ở nơi khác. Đôi lần nhớ đến tình cũ, không cầm lòng được, tôi cũng gọi điện nhưng cô ấy đã đổi số. Tôi hi vọng cô ấy sẽ sống tốt bên chồng.

Giờ thì tôi đang rất hạnh phúc bên vợ và con gái, vợ tôi rất quan tâm và chiều chồng. Qua bạn bè tôi được biết Hường cũng đã có cuộc sống ổn định với chồng và con trai, tôi cũng mừng cho cô ấy. Nghĩ lại cuộc đời mình, nếu không có hai lần thức tỉnh nhờ bố vợ, có lẽ cuộc đời tôi giờ chắc đang gặp vô vàn sóng gió chứ đâu bình yêu bên vợ con thế này.

Xem thêm: - >Tâm Tít

Nguồn: xaluan.com